https://phtq-canada.blogspot.com/2025/08/y-phap-bat-y-nhan.html
Y PHÁP BẤT Y NHÂN (PHÁN XÉT NGƯỜI KHÁC)
Nhất là người đời không nên có thành kiến để đi đến kết luận sai lạc và tuyệt đối không nên về hùa với số đông người khác.
Số đông chưa chắc đã hiểu rõ câu chuyện, chưa chắc đã nắm được sự thật, chưa chắc đã có chân lý.
Như vậy, giữa con người với con người, việc làm tổn thương nhau sẽ giảm đi rất nhiều.Chủ Nhật 17 Tháng 8 Năm 2025
Kính thưa Quí Thầy,
Chúng tôi có biết, trong giáo lý đạo Phật có lời dạy: “Y Pháp Bất Y nhân”.
Kính mong Quí Thầy giảng giải ý nghĩa và cách áp dụng trong việc tu tập và trong đời sống thực tế hàng ngày.
Kính đa tạ và kính chúc Quí Thầy vạn an.
Kính thưa Quí vị,
Lời dạy “Y Pháp Bất Y nhân” nằm trong giáo pháp Tứ Y của đạo Phật đều có trong kinh điển Nguyên Thủy và kinh điển phát triển.
Nguyên tắc này dạy rằng, khi tu hành, chúng ta nên lấy giáo pháp của Phật làm chỗ dựa, thay vì chỉ tin vào lời nói hay hành động của một cá nhân nào đó, dù là một vị thầy hay một người tu hành cao cấp. Mục đích "Y pháp bất y nhân" giúp chúng ta có cái nhìn khách quan, độc lập trong quá trình tu hành. Chúng ta có thể tham khảo ý kiến của nhiều người, nhưng cuối cùng vẫn phải dựa vào giáo pháp để tự mình kiểm chứng, đánh giá và thực hành.
Cổ nhân có câu: “Hạnh phúc không phải được quyết định bởi tài phú, quyền lợi, quyền lực hay dung mạo. Mối quan hệ chân thành giữa con người và những người xung quanh quyết định cuộc sống bình an, lương thiện không cần cầu nguyện”.
Con người muốn là một người vui vẻ hạnh phúc, thì hãy lấy việc “đối xử tử tế” với người khác làm điểm xuất phát đi nhé. Cầu chúc tất cả một ngày bình an trên trái đất.[]
Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật
KHÔNG VÉ KHỨ HỒI
https://phtq-canada.blogspot.com/2025/07/khong-ve-khu-hoi.html
https://phtq-canada.blogspot.com/2025/01/happy-new-year-2025.html
https://lotus-lantern-canada.blogspot.com/2025/08/dieu-ao-nan-cau-mua-cu.html
Cuộc sống không bán vé khứ hồi
Hiểu được như vậy, cho nên không nhận định phiến diện, không phán xét vấn đề từ một phía.
Có một chú heo, một chú cừu và một chú bò sữa bị nhốt trong một chuồng. Có một lần người chủ bắt chú heo, heo liền lớn tiếng kêu thất thanh và chống cự mãnh liệt.
Cừu và bò sữa không thích tiếng kêu của chú heo nên giận giữ chỉ trích: “Ngươi thật là làm quá, ông chủ mỗi lần đến bắt chúng ta thì chúng ta cũng không kêu to ầm ĩ như ngươi”.
Chú heo nghe xong liền đáp lại: “Việc bắt các anh và bắt tôi là hai việc hoàn toàn khác nhau. Ông chủ bắt các anh chỉ là muốn lấy lông và sữa của các anh, nhưng ông ấy bắt tôi là muốn lấy mạng của tôi, các anh có hiểu không”?
Cừu và bò sữa nghe xong đều lặng yên không nói được lời nào.
Câu chuyện ngụ ngôn tuy ngắn ngủi và đơn giản nhưng lại rất sâu sắc. Nó nói cho chúng ta biết rằng, người ở vị trí và hoàn cảnh khác nhau thì rất khó để hiểu được người khác.
Cha của bệnh nhân không kềm chế được bực tức nên trách: “Tại sao ông lại có thể đến muộn như vậy? Chẳng lẽ ông không biết được rằng con trai tôi đang ở vào tình thế nguy hiểm sao? Ông đúng là người không có trách nhiệm”.
Bác sĩ nói: “Thật xin lỗi, tôi không phải trực ở bệnh viện hôm nay. Nhưng khi nhận được điện thoại tôi đã lập tức đến ngay. Xin ông bình tĩnh một chút”.
Bác sĩ lại ôn tồn: “Được rồi. Chúng ta hãy cùng cầu nguyện cho con trai của ông”.
Mấy tiếng sau, ca phẫu thuật thành công, bác sĩ từ trong phòng phẫu thuật đi ra vui vẻ nói với cha của bệnh nhân: “Cảm ơn trời đất, con trai của ông được cứu rồi”.
Không chờ người đàn ông kia trả lời, vị bác sĩ vội vã rời đi và nói: “Nếu như có vấn đề gì, ông có thể hỏi cô y tá”.
Cha của bệnh nhân bất bình nói với cô y tá: “Ông ta thật ngạo mạn. Tôi muốn hỏi tình trạng của con trai tôi một chút mà cũng không được”.
Nữ y tá nói: “Con trai của bác sĩ hôm qua đã mất vì tai nạn giao thông, lúc chúng tôi gọi điện cho bác sĩ đến mổ cho con trai của ông, bác sĩ đang trên đường đến nhà tang lễ. Bây giờ con trai của ông đã được cứu sống rồi, bác sĩ phải vội vàng trở về để lo việc chôn cất cho con trai mình”.
Con người muốn là một người vui vẻ hạnh phúc,
lllllllllllllllllllllllllllllllllllllllllllllllllllllllllllllllllllllllllllllllllllllllllllllllllllll