TẬP SAN PHẬT HỌC TỊNH QUANG: TỪ SỐ 1 (2006) - ĐẾN SỐ 30 (2016)

TẬP SAN PHẬT HỌC TỊNH QUANG: TỪ SỐ 1 (2006) - ĐẾN SỐ 30 (2016)
TẬP SAN PHẬT HỌC TỊNH QUANG: TỪ SỐ 1 (2006) - ĐẾN SỐ 30 (2016)

Sunday, 16 June 2019

phán xét người khác




 Đừng vội phán xét người khác

khi mình không hiểu rõ hay không hiểu gì về họ


Mỗi người đều có hoàn cảnh, số phận, cuộc sống khác nhau, người ngoài không cách nào hiểu được tường tận. Vậy nên, đừng vội vàng chỉ trích hay phán xét người khác, khi không hiểu gì về tình huống chân thực của họ.

Một câu chuyện ngụ ngôn, kể rằng:  

Có một chú heo, một chú cừu và một chú bò sữa bị nhốt trong một chuồng. Có một lần người chủ bắt chú heo, heo liền lớn tiếng kêu thất thanh và chống cự mãnh liệt.

Cừu và bò sữa không thích tiếng kêu của chú heo nên giận giữ chỉ trích: “Ngươi thật là làm quá, ông chủ mỗi lần đến bắt chúng ta thì chúng ta cũng không kêu to ầm ĩ như ngươi”.

Chú heo nghe xong liền đáp lại: “Việc bắt các anh và bắt tôi là hai việc hoàn toàn khác nhau. Ông chủ bắt các anh chỉ là muốn lấy lông và sữa của các anh, nhưng ông ấy bắt tôi là muốn lấy mạng của tôi, các anh có hiểu không”?

Cừu và bò sữa nghe xong đều lặng yên không nói được lời nào.

Câu chuyện ngụ ngôn tuy ngắn ngủi và đơn giản nhưng lại rất sâu sắc. Nó nói cho chúng ta biết rằng, người  ở vị trí và hoàn cảnh khác nhau thì rất khó để hiểu được người khác.

Một câu chuyện khác như thế này:
Một vị bác sĩ sau khi nhận được cuộc điện thoại tiếp nhận một ca phẫu thuật gấp, liền vội vã chạy nhanh nhất đến bệnh viện và thay đổi trang phục.

Cha của bệnh nhân không kềm chế được bực tức nên trách: “Tại sao ông lại có thể đến muộn như vậy? Chẳng lẽ ông không biết được rằng con trai tôi đang ở vào tình thế nguy hiểm sao? Ông đúng là người không có trách nhiệm”.

Bác sĩ nói: “Thật xin lỗi, tôi không phải trực ở bệnh viện hôm nay. Nhưng khi nhận được điện thoại tôi đã lập tức đến ngay. Xin ông bình tĩnh một chút”. 

- “Bình tĩnh? Nếu như người nằm trong phòng phẫu thuật là con trai của ông thì ông có thể bình tĩnh được không, cha của bệnh nhân phẫn nộ nói”.

Bác sĩ lại ôn tồn: “Được rồi. Chúng ta hãy cùng cầu nguyện cho con trai của ông”.

Cha của bệnh nhân lại tức giận nói: “Chỉ có người thờ ơ với sự sống chết của người khác mới có thể nói được những lời như vậy”.

Mấy tiếng sau, ca phẫu thuật thành công, bác sĩ từ trong phòng phẫu thuật đi ra vui vẻ nói với cha của bệnh nhân: “Cảm ơn trời đất, con trai của ông được cứu rồi”.

Không chờ người đàn ông kia trả lời, vị bác sĩ vội vã rời đi và nói: “Nếu như có vấn đề gì, ông có thể hỏi cô y tá”.

Cha của bệnh nhân bất bình nói với cô y tá: “Ông ta thật ngạo mạn. Tôi muốn hỏi tình trạng của con trai tôi một chút mà cũng không được”.

Nữ y tá nói: “Con trai của bác sĩ hôm qua đã mất vì tai nạn giao thông, lúc chúng tôi gọi điện cho bác sĩ đến mổ cho con trai của ông, bác sĩ đang trên đường đến nhà tang lễ. Bây giờ con trai của ông đã được cứu sống rồi, bác sĩ phải vội vàng trở về để lo việc chôn cất cho con trai mình”.

Một câu chuyện khác như thế này:
Một người đang đi trên đường phố thấy cảnh một người khỏe mạnh đang khống chế một người nằm trên mặt đường.
Không cần biết câu chuyện ra sao, người này bèn ra tay đánh người khỏe mạnh kia. Người đang bị khống chế lập tức đứng dậy và chạy mất dạng.
Lúc đó, người này mới hiểu ra rằng người khỏe mạnh kia là nhân viên công lực và người bị khống chế chính là một tên tội phạm.
@
Cuộc sống của con người phát sinh việc gì, họ đang trải qua khó khăn và trắc trở gì, chúng ta đều không biết được, những điều chúng ta nhìn thấy chỉ là bề ngoài mà thôi.

Chúng ta có từng trải qua khổ đau mới hiểu được nỗi đau của người khác. Chúng ta có trải qua con đường đời gập ghềnh như thế nào mới hiểu được người khác cũng trải qua như vậy.

Con người thực sự tu dưỡng bản thân sẽ hiểu được lời nói, việc làm hay suy nghĩ đều có hai mặt: lợi hoặc hại. Mọi việc trên đời đều có hai mặt: đúng/sai, phải/quấy, thiện/ác. Cuộc đời thường xảy ra cảnh đối nghịch: Lợi/Suy, Hủy/Dự, Xưng/Cơ, Khổ/Lạc.
Hiểu được như vậy, cho nên không nhận định phiến diện, không phán xét vấn đề từ một phía. 
Trên đời này hãy áp dụng: “Y PHÁP BẤT Y NHÂN”. Nghĩa là: “XÉT VIỆC KHÔNG XÉT NGƯỜI”.
Nhất là người đời không nên có thành kiến để đi đến kết luận sai lạc và tuyệt đối không nên về hùa với số đông người khác. Số đông chưa chắc đã hiểu rõ câu chuyện, chưa chắc đã nắm được sự thật, chưa chắc đã có chân lý.
Như vậy, giữa con người với con người,
việc làm tổn thương nhau sẽ giảm đi rất nhiều.

Cổ nhân có câu:
“Hạnh phúc không phải được quyết định bởi tài phú, quyền lợi, quyền lực hay dung mạo.  
Mối quan hệ chân thành giữa con người và những người xung quanh quyết định cuộc sống bình an, lương thiện không cần cầu nguyện”.

Con người muốn là một người vui vẻ hạnh phúc,
thì hãy lấy việc “đối xử tử tế” với người khác làm điểm xuất phát đi nhé.

Cầu chúc tất cả một ngày bình an trên trái đất.[]
 lllllllllllllllllllllllllllllllllllllllllllllllllllllllllllllllllllllllllllllllllllllllllllllllllllll