TẬP SAN PHẬT HỌC TỊNH QUANG: TỪ SỐ 1 (2006) - ĐẾN SỐ 30 (2016)

TẬP SAN PHẬT HỌC TỊNH QUANG: TỪ SỐ 1 (2006) - ĐẾN SỐ 30 (2016)
TẬP SAN PHẬT HỌC TỊNH QUANG: TỪ SỐ 1 (2006) - ĐẾN SỐ 30 (2016)

Tuesday, 1 November 2011

*** Phật Tổ ơi! Sao Ngài Không Giúp Con? (PHTQ SỐ 14)



Phật Tổ ơi!
Sao Ngài Không Giúp Con?

Ở núi Nam có một ngôi chùa, bên trong chánh điện thờ một pho tượng Phật Tổ. Nhiều người kể lại rằng pho tượng Phật Tổ này rất là linh ứng, nếu có tín đồ nào có lòng thành cầu nguyện thì Phật tổ phát quảng đại bi tâm cứu giúp, khiến người cầu nguyện đạt được nguyện vọng của mình.

Có một tín đồ nghe được tin này, anh ta liền bày tỏ lòng thành của mình bằng cách sắm thật nhiều lễ vật, tự mình leo từng cấp, rồi lên tận núi Nam để cúng dường cầu nguyện. Anh ta gánh nhiều phẩm vật lên non để cúng dường, mong cầu toại nguyện một điều gì đó.

Trước chánh điện nguy nga với pho tượng Phật vô cùng linh thiêng, anh ta bày phẩm vật dâng lên cúng dường Phật Tổ, rồi quỳ xuống chắp tay, mắt nhìn chăm chú pho tượng Phật tổ, thành tâm cầu nguyện rằng:

- Kính lạy Đức Phật linh thiêng nhiệm mầu! Trên đường công danh của con đã mười lần đi thi nhưng đều không được trúng tuyển. Nghe tin Ngài có vô lượng vô biên pháp lực, xin Ngài đoái thương đến lòng thành của con và giúp con lần này được có tên trên bảng vàng.

Người tín đồ hết sức thành tâm, cúng dường và khấn vái xong rồi, liền thâu dọn phẩm vật, chuẩn bị đem về nhà. Vừa mới gánh đồ đạc bước ra khỏi cổng chùa thì thấy một người ăn xin, đưa tay hướng về anh ta và nói:

- Anh thí chủ rộng lượng ơi! Tôi đã đói ba ngày ba đêm rồi, xin anh thương tình bố thí cho tôi một ít phẩm vật mà anh vừa mới cúng trong chùa xong, để cho tôi được no lòng.

Người tín đồ nhìn thấy người ăn xin vừa rách vừa dơ, trong lòng tỏ vẻ khinh chê, anh ta đưa tay xua xua nói rằng: - Cút đi, cút đi! Coi ngươi kìa, vừa rách vừa dơ, đừng có đụng vào phẩm vật của ta, đồ đã cúng xong, ta sẽ đem về cho vợ con ta ăn! Làm gì mà có phần cho ngươi?

Người ăn xin vẫn quì và nói rằng: - Anh thí chủ rộng lòng ơi! Tôi đói sắp chết mất, chỉ cần một ít phẩm vật mà anh đã cúng xong là đủ rồi, tôi van xin anh đó!

Người tín đồ sợ người ăn xin giựt đồ vật cúng xong của mình, liền tức tốc gánh phẩm vật, cắm cúi chạy xuống núi một mạch đầu không ngoảnh lại.

Người ăn xin đói khát kiệt lực, quấn chặt tấm chăn rách nát vào thân, ngồi co ro ở một góc trước cổng chùa. Trời càng lúc càng tối dần, đêm càng về khuya càng lạnh, người ăn xin vỏn vẹn chỉ có một tấm chăn rách, bao gọn tấm thân và trú lạnh qua đêm.

Không biết từ nơi nào bỗng nhiên xuất hiện một chú chó con, toàn thân đầy ghẻ lác, từng bước từng bước đến bên người ăn xin, rồi chui vào tấm chăn để tìm một chút hơi ấm cho tấm thân ghẻ lác. Thấy vậy người hành khất liền sanh tâm sân giận nói với chó con rằng: - Cút đi, cút đi chỗ khác! Coi kìa, thân của ngươi toàn là ghẻ lác, ngươi đừng làm dơ tấm chăn của ta chứ, ở đây đâu phải là cái ổ của ngươi!

Chó con cố nhịn sự đau đớn, mắt nhuốm đầy lệ và từ từ rời khỏi tấm chăn rách của người ăn xin. Ngay trong đêm đó, chó con ghẻ lác tội nghiệp kia bị chết cóng ở trước cổng chùa. Qua ngày hôm sau tuy người ăn xin có tấm chăn che thân, không bị chết vì cóng, nhưng cũng bị chết vì đói.

Nửa năm sau, người tín đồ thành tâm cúng dường lễ vật để cầu nguyện ngày nào, lại thêm một lần nữa, đi thi bị trượt. Anh ta nổi sân, sồng sộc chạy lên chùa Nam Sơn, hướng về pho tượng Phật tổ mà oán trách rằng:

 - Không phải Ngài có pháp lực vô biên nhiệm mầu sao? Thì ra chỉ là lừa dối mọi người! Nếu Ngài quả thật là linh thiêng mầu nhiệm, tại sao không giúp tôi, mà để cho tôi thi trượt thế này?

Phật tổ hỏi rằng:

- Vì sao phải giúp đỡ anh?

Người tín đồ đáp rằng:

- Tôi có lòng thành mang phẩm vật lên núi cúng dường. Tất cả đều là sự thành tâm thành ý của tôi, thì Ngài phải nên giúp đỡ tôi chứ!

Phật tổ liền gọi linh hồn của người ăn xin đến. Linh hồn người ăn xin hướng về người tín đồ than van nói rằng:

- Hôm đó, tôi chỉ cầu xin anh bố thí một chút thức ăn mà anh đã cúng xong, cho đỡ đói lòng, vậy mà anh cũng không cho. Một chút tâm từ anh cũng không có, lấy gì cầu xin Phật tổ giúp đỡ anh chứ?  Nhưng mà Phật tổ ơi! Ngài cũng tàn nhẫn nhìn tôi chết đói, không cho tôi một chút gì để ăn, chẳng lẽ Ngài không có một chút thương tình sao?

Phật tổ lại kêu linh hồn của chó con đến. Linh hồn chó con hướng về linh hồn người ăn xin sủa gâu gâu than rằng:

- Hôm đó, tôi chỉ cầu xin anh cho tôi nằm một bên tấm chăn của anh, để kiếm chút hơi ấm, anh lại không cho. Thế thì tại sao anh thí chủ phải bố thí thức ăn cho anh chứ? Anh không biết thương xót đến tôi, lại cầu xin Phật tổ thương xót đến anh?!


-------------------------------------







SUY NGẪM
 
 
Ban bố tình thương, còn có thể.

Van xin tình thương, khó có thể.


Nhiều người vào chùa, cúng một ít phẩm vật, hoa quả, nhang đèn, tha thiết, thành tâm, cầu khẩn, van xin Trời Phật ban cho mình bình yên, sức khỏe, may mắn, hạnh phúc, thi đỗ, buôn may bán đắt, nhứt bổn triệu lợi!

Ban cho gia đình mình hạnh phúc ấm no! Giòng họ mình vinh thân phì gia! Có cạo đầu vào chùa tu, cũng được ăn trên ngồi trước, mau lên lão làng! Có thỉnh Phật Ngọc thì chư thiên rải hoa mạn-đà-la cúng dường chùa mình! Có trở về quê hương cũng phải làm ông làm cha thiên hạ! Có chết thì được siêu sanh trên báo chí, vãng sanh tây phương cực lạc, sung sướng tiếp! Cầu khẩn! Khấn vái! Van xin! 

[]

Ban Biên-Tập PHTQ